Tịnh xá Ngọc Hoà theo mình biết được xây dựng từ những năm 1960, sau 2 năm thì hoàn thành, trải qua quá trình mở rộng và trùng tu trong suốt quãng thời gian đó tới nay thì có kiến trúc như hiện tại, toạ lạc tại một vị trí rất đẹp với lưng tựa núi, mặt hướng biển, khung cảnh vô cùng nên thơ, nổi tiếng với bức tượng Phật Bà Quan Thế Âm đôi cao nhất Việt Nam, lại ngay gần địa điểm nổi tiếng Eo Gió nữa, sau khi ngắm bình minh tại Eo Gió xong thì mình có tìm để ghé qua, phải nói là mình bị đắm chìm ở nơi này khá lâu, phần vì do cái nắng gay gắt tại Quy Nhơn lúc đó, phần vì khung cảnh quá đỗi thơ mộng và yên bình. Lúc mình tới thì gần như không có ai, chỉ có một mình mình tự do khám phá và tận hưởng sự trong lành, mát mẻ và bình yên lúc đó.
Mọi người ở đó thì đều rất thân thiện cười nói và hướng dẫn mình, thêm chú cún đáng yêu cứ quấn lấy mình nữa, ngồi nghịch với nó một lúc thì mình lang thang quanh khuôn viên Tịnh Xá, phải nói là góc nào cũng rất chill, nhưng đặc biệt có một nơi mà mình phải cất công mới tìm ra và đi lên được, nằm phía trên chỗ đồi gần cạnh bức tượng Phật Đôi, ở nơi này mình đủ độ cao để phóng tầm mắt ngắm trọn vẹn làng chài ven biển, với những lớp cát trắng trải dài với biển xanh mênh mông vô tận cùng những chiếc thuyền đang neo đậu, từng đợt gió biển mát lạnh như giúp mình gạt bỏ đi sự nóng nực và những sự muộn phiền lúc đó.
Mình chỉ đứng ngắm và hít thở thật sâu, vậy thôi mà đã khiến mình phải yomost lắm rùi, quay sang phía bên trái thì là núi với những chiếc điện gió đang chạy, cũng đẹp không kém phía bên biển là bao kkk, phải nói là giờ ngồi viết ra những dòng này khung cảnh ấy lại như hiện ra y nguyên với mình, một chuyến trải nghiệm đáng nhớ tại nơi bình yên, tĩnh lặng và thơ mộng này!
---
Kỷ niệm tại Quy Nhơn T8/24